var _gaq = _gaq || [];
_gaq.push(['_setAccount', 'UA-37234828-2']);
_gaq.push(['_trackPageview']);
(function() {
var ga = document.createElement('script'); ga.type = 'text/javascript'; ga.async = true;
ga.src = ('https:' == document.location.protocol ? 'https://ssl' : 'http://www') + '.google-analytics.com/ga.js';
var s = document.getElementsByTagName('script')[0]; s.parentNode.insertBefore(ga, s);
})();
PAGE:
Chap 17: Buổi đi chơi picnic.
Là lá la… Trong Lệ Anh có tin nhắn. Nó hồi hộp mở tin nhắn của Huỳnh Anh ra coi: “ Chiều nay em rảnh không đi chơi với anh nhá.”
“ Dạ, chiều nay em rảnh, mà đi chơi ở đâu vậy anh?”
“ Thì cứ em cứ đi đi rồi biết, hẹn em 2h nhá, anh qua nhà đón em”
“ Dạ, Bye anh nhá”
Tôi hí hửng lên phòng tìm 1 bộ đồ nào thật xinh để mặc. Vừa tìm miệng vừa hát vang mấy câu hát mà tôi thích.
- Ơ, hôm nay có chuyện gì mà tiểu thư nhà ta vui thế. – Tiếng của chị tôi.
- Hì hì em đi chơi.
- Vậy sao? Thôi em cứ đi đi, lâu ngày đi chơi cho vui vẻ.
Rồi thời gian trôi qua thật nhanh mới đó đã 2h. Chị tôi có việc ra ngoài, Tường Vi thì đi chơi với Gia Hoàng. Tôi hí hửng đợi anh Huỳnh Anh. Rồi xe của anh ấy cũng tới. Hôm nay trông anh ấy thật xinh trai.
- Em xong chưa, ta đi thôi. – Anh cười.
- Vâng ạ. – Nói xong tôi nhảy tót lên xe của anh ngồi.
- Hôm nay trời đẹp quá. – Tôi nói.
- Ừ, đẹp thật.
- Anh định đưa em đi đâu đó? – Tôi không quên hỏi.
- Thì cứ từ từ, đến nơi em sẽ biết.
Rồi tôi ngồi trên xe ngoan ngoãn như 1 con mèo. Xe dừng lại thảm cỏ xanh mươn mướt. Tôi tung tăng chạy nhảy trên thảm cỏ đó. Còn anh Huỳnh Anh lấy đồ ăn chuẩn bị từ trước trong xe ra.
- Lệ Anh lại đây, giúp anh 1 tay nào. – Anh gọi
Nghe anh ấy gọi, tôi chạy lại ngay. Lấy trong thùng đồ anh ấy mang ra 1 tấm thảm màu hồng xinh tươi. Trải lên rồi ngồi xuống tôi dọn những thứ đồ ăn mà anh mang tới ra dĩa trông thật đẹp mắt.
- Em thấy không đồ ăn này toàn thứ mà em thích đó.
- Hì, sao anh biết đc.
- Anh mà lị.
Thế là 2 chúng tôi ngồi trên tấm thảm đó vừa thưởng thức những món ngon vừa nói chuyện vui vẻ. Tôi không hiểu tại sao khi ở bên anh ấy tôi lại có cảm giác vui đến vậy. Ăn xong, chúng tôi dọn dẹp và đứng dậy, đi dạo quanh đây ngắm hoàng hôn.
- Woa. Hoàng hôn đẹp thật đấy anh. – Tôi hét.
- Ừ, em thích không?
- Có chứ, em thích lắm. – Đến đây tôi mới nhớ đến tối hôm trước, tôi ở bên Gia Kiệt cũng vui vẻ thế. Nhưng thôi, tôi đang nghĩ gì thế này, ở bên anh Huỳnh Anh nhưng tại sao tôi lại nghĩ tới Gia Kiệt, không đc, không đc thế - Tôi nghĩ.
- Em đã hôn ai bao giờ chưa? – Câu nói của anh ta phá tan bao mộng tưởng của tôi.
- Em hôn ng ta thì nhiều, nhưng chưa ai hôn em cả. – Tôi thản nhiên đáp.
- Cái gì, nhiều ư? Em làm gì mà hôn lắm người thế.
- Tại anh không biết đấy thôi. Hồi trước, khi chưa lên đây, em cũng là Hotgirl của trường, có rất nhiều anh chàng tỏ tình với em nhưng bị em từ chối bằng 1 nụ hôn.
- Thật sao? Nhưng tại sao lại là 1 nụ hôn?
- Nụ hôn đó, như 1 lời chia buồn với họ, những người xấu số.
- Ôi trời, vậy có khi nào anh bị em tặng cho 1 nụ hôn đó không? – Anh Cười.
- Thì anh cứ tỏ tình đi rồi em tặng cho. – Tôi đùa.
- Thế còn anh, anh đã hôn ai chưa?
- Chưa, anh chỉ hôn người con gái anh yêu thôi.
- À, ra thế, nhưng nếu anh yêu nhiều người thì sao?
- Cái đó anh không biết. – Anh đỏ mặt.
- Thôi muộn rồi, chúng ta về nhá.
- Ừ.
Rồi anh ấy đưa tôi về. Về đến nhà vẫn chưa ai về cả. Tôi vui vẻ tạm biệt anh Huỳnh Anh và vào nhà. Vào đến phòng của mình, tôi mới nghĩ đến chuyện chiều nay Tại sao, tại sao tôi lại vui như thế, ở bên Huỳnh Anh tôi có được cảm giác vui vẻ, nhưng ở bên Gia Kiệt, tôi có được 1 cảm giác ấm áp, sưởi ấm trái tim giá băng của tôi.
- A, Lệ Anh về rồi à, hôm nay đi chơi có vui không em? – Tiếng nói của chị làm tan biến mấy cái suy nghĩ vớ vẩn của tôi.
- Dạ, em về rồi, hôm nay chơi cũng vui lắm.
- Mà hôm nay em đi chơi với ai vậy, chị tò mò quá. – Chị tôi nháy mắt.
- Em đi với anh Huỳnh Anh. – Tôi thản nhiên đáp.
- À, là anh ấy à. – Chị tôi nói nhỏ, nét mặt thoáng buồn.
Tôi không hiểu tại sao chị lại buồn dù cố dấu tôi trong khi tôi đi chơi với anh Huỳnh Anh chứ. 2 chúng tôi leo lên giường ngủ. Mỗi người 1 tâm trạng. Nhưng tôi không ngủ đc. Quả thực tôi rất tò mò, tại sao lại thế, tại sao chị tôi lại buồn. Rồi tôi thiếp đi.
Chap 18: “Ngày sinh nhật của tôi – Tỏ tình”
Hôm nay thức dậy tôi đã thấy có 1 cái gì đó rất kì lạ. Mới sáng sớm mọi người đã có mặt đông đủ ở nhà tôi.
- Tại sao mọi người lại có mặt ở đây sớm thế này. – Tôi thắc mắc.
- Ukm có gì đâu, chị mời họ đến đó. – Tiếng chị tôi.
- À, ra thế, mà chị mời họ đến đây làm gì?
- Cái đó là chuyện của chị, mà hôm nay em đừng ở nhà, ra ngoài chơi đi.
- Ra ngoài chơi? Tại sao?
- Thì mấy bữa nay em mệt rồi, chị muốn em nghĩ ngơi cho khỏe ấy mà.
- Thôi được, ra ngoài thì ra ngoài.
- Mà chị cho em chọn 1 người để đi chung cho vui đó.
- 1 người sao? – Tôi ngạc nhiên.
- Ừ, chọn nhanh đi không là chị đổi ý cho em đi 1 mình bây giờ.
Tôi đưa ánh mắt lạnh lùng của mình nhìn mọi người 1 lượt, rồi dừng ánh mắt ấy tại chỗ anh Huỳnh Anh. Rồi liếc sang chỗ chị thấy chị tôi có vẻ buồn nên tôi đổi ý
- Tường Vi, em sẽ đi với tường Vi. Gia Hoàng ơi cho tôi mượn Tường Vi 1 ngày nhá. – Tôi nháy mắt.
- Ừ cho mượn đó. – Đỏ mặt, gãi đầu.
Rồi tôi kéo tay Tường Vi ra ngoài.
- Mọi người hôm nay sao vậy, tại sao lại cố ý đuổi chị ra ngoài. – Tôi hỏi bắng ánh mắt sát thủ.
- Em không biết. – Nó mỉm cười.
- Thôi, mặc kệ, mình đi thôi.
Thế là chúng tôi đón taxi đi. 2 chị em đến siêu thị Bic C để Shopping. 2 chúng tôi lang thang khắp các quầy bán hàng. Mua đc bao nhiêu là đồ đẹp. Ăn được bao nhiêu là đồ ngon. Rồi 2 chị em tôi đến khu vui chơi. Sự xuất hiện của 2 chị em chúng tôi khiến bao chàng trai phải xiêu lòng. Chúng tôi đi đến đâu là cả tá người vây lại.(2 hotgirl mà lị). Chúng tôi chơi những trò chơi sở trường của mình. Tôi chọn trò nhảy Audition bằng chân còn nhóc Tường Vi chọn trò bắn súng. Mấy trò này hồi ở dưới quê chúng tôi chơi rất nhiều và cũng là quán quân vì không 1 ai có thể lại 2 chị em chúng tôi, còn ở đây thì không biết. Tôi đặt bàn chân trắng nõn lên những phím nhảy trước sự ngạc nhiên của bao người. Rồi tôi chọn độ khó nhất, chọn bài hát, sàn rồi bắt đầu.
Are you Ready…. Three…Two…One…Start… bàn chân tôi lướt nhẹ trêm những phím. Rồi Perfect liên tục, thi thoảng có vài cái Great. Tuyệt đối không có cái Cool, Bad hay Miss 1 cái nào. Rồi 1 cú finish thật tuyệt. Kết thúc, tôi xếp loại A. Mọi người vỗ tay ầm ầm.
- Chà cô gái kia xinh nhỉ?
- Ừ, cô ta nhảy đỉnh gê.
- Chắc không ai lại cô ta đâu nhỉ.
………Và nhiều câu nói tương tự như thế vang lên.
Bên kia Tường Vi cũng không kém, nó cầm khẩu súng thật chắc trong tay, nhằm vào những con quái vật, và…Đùng, chuẩn 100% nó đã thắng. 2 chúng tôi vinh quang trong tràng pháo tay của mọi người. Nhưng cũng đã muộn, chúng tôi về.
Trên đường về.
- Hôm nay vui quá chị nhỉ. – Nó bảo.
- Ừ, bọn trên này còn gà hơn ở dưới quê mình nữa chứ. – Tôi bảo
- Hahaha chúng tôi cười vang cả xe.
Về đến nhà, thấy căn nhà tối thui tôi ngạc nhiên, chị có Tường Vi nó là vẫn bình thường.
- Cái quái gì đang xảy ra vậy. – Tôi nói
- Em không biết, thôi mình vào nhà đi.
Rồi 2 chúng tôi vào nhà. Mở cửa ra, vừa đặt chân xuống nền nhà thì điện bật lên, rồi….
- Bùm bùm bùm. – Tiếng bong bóng nổ.
- Happy Birthday. – Mọi người hét lên làm tôi giật mình.
- Chúng mừng sinh nhật em. – Anh Huỳnh Anh nói.
- Sao cơ, sinh nhật em á. – Đôi mắt tôi long lanh, rồi những hạt nước mắt đầu tiên rơi xuống.
Cũng đúng thôi, tôi đã quên mất ngày sinh nhật của mình. Kể từ ngày bố mẹ tôi mất đi tôi không được tổ chức 1 buổi sinh nhật nào cả.
- Sao thế, ngày vui như hôm nay sao cô lại khóc.
- Cảm ơn, mọi người. – Tôi lí nhí.
Mọi người đưa tôi vào bàn ăn, trên vàn toàn những món tôi thích. Giờ thì tôi đã hiểu vì sao mọi người lại đuổi tôi ra ngoài. Chúng tôi quây quần bên nhau. Chúng tôi đùa giỡn. Cả 1 cái bánh kem thật ngon mà chẳng ăn đc 1 miếng nào, tất cả đều bị chúng tôi cho thành 1 bãi chiến trường. Mặt đứa nào đứa đấy trắng phếu. Chúng tôi thi nhau hét rồi cười. Rồi cũng tàn tiệc, Chúng tôi dọn dẹp bãi chiến trường. Rồi hết bất ngờ này đến bất ngờ khác. Họ đưa tôi vào 1 căn phòng mà trước giờ tôi không hề biết đến sự tồn tại của nó. Họ đã trang trí thật đẹp, ở đây những món quà to nỏ đủ loại đang chờ tôi đến. Tôi bóc quà, từ những món quà to nhất. Bao nhiêu là đồ đẹp những thứ tôi thích trước mắt, tôi cảm nhận được sự hạnh phúc trước mắt. Rồi mọi người lại dọn dẹp còn tôi đc miễn phần đó. Tôi leo lên sân thượng hít thở. Có thể đây là sẽ lần sinh nhật vui nhất. Tôi lại khóc, nước mắt của sự hạnh phúc. Rồi 1 vòng tay êm ấm ôm lấy tôi. Đó là vòng tay của Gia Kiệt.
- Anh làm cái gì vậy. – Tôi gạt tay ra.
- Sao thế, em lại lạnh nhạt với anh rồi gia sư à.- Anh ta lại siết tay lại chàng chặt hơn
- Tôi chẳng lạnh nhạt với ai cả, anh bỏ tay ra đi. – Tôi quát.
Nhưng anh ta không chịu nghe. Tôi không còn cách nào khác và….
Bốp..
- Sao gia sư lại đánh anh. – Anh ta nói.
- Tôi đã nói rồi mà, ai bảo anh không chịu bỏ tay ra. – Tôi giận bỏ về phòng.
Rồi mọi người cũng lần lượt bỏ về hết. Hôm nay chị Lệ Thư sẽ ngủ vơi Tường Vi, tôi ngủ 1 mình. Nằm trên giường. tôi trằn trọc. Tại sao mình lại đánh anh ấy chứ, mình làm thế có quá đáng lắm không. Tôi nghĩ thế. Nhìn quanh phòng tôi thấy có 2 cái túi nhỏ màu hồng. Mở ra thì mỗi cái tui có 1 cái hộp nhỏ. 1 cái là của anh Huỳnh Anh, cái còn lại là của Gia Kiệt. Rồi tôi mở ra, không hiểu sao nó lại ở đây, mà không nằm trong đống quà khi nãy. Thật ngạc nhiên trong 2 chiếc hộp đó là 2 chiếc nhẫn kim cương. Nhìn cái nào cũng đẹp hết. Tôi nhìn kĩ lại thì trong mỗi cái hộp còn có 1 mẩu giấy nhỏ. Của Huỳnh Anh “ Xin hãy nhận tấm lòng của anh” Của Gia Kiệt “ Hãy hiểu tình cảm của tôi dành cho em là vĩnh cửu” Hôm nay quả là 1 ngày đặc biệt. Tôi vừa có được 1 bữa tiệc sinh nhật vui vẻ vừa có được 2 lời tỏ tình của 2 chàng trai mà tôi mến.
Ngắm nhìn 2 chiếc nhẫn 1 cách âu yếm, tôi biết mình chỉ được chọn 1. Nhưng không hiểu sao tôi lại bối rối như thế. Quả thực tôi rất muốn cả 2 cái (tham lam quá). Nhưng tôi lại nghĩ đến chị Lệ Thư, người chị của tôi, bay giờ tôi mới nhận ra thế nào là tình yêu. Và tôi chũng biết chị tôi thích anh Huỳnh Anh. Nhưng tôi không biết làm sao cả, đành ghi vào mỗi tò giấy đó 5 tiếng “ Cho em thời gian nhé” Rồi bỏ vào 2 cái hộp đó nhưng nhẫn thì tôi vẫn giữ (tham chưa kìa).
Sáng hôm sau, tôi hẹn 2 người ra mà không cho chị Lệ Thư biết, đưa 2 người 2 cái hộp, rồi về. 2 người họ ngỡ ngàng lắm, vì cả 2 đều tỏ tình với tôi mà.
Chap 19: Hận thù vẫn là hận thù.
Rồi thời gian trôi qua, 1 ngày…2 ngày…1 tuần…2 tuần…1 tháng. Tôi vẫn cứ đi chơi với mọi người 1 cách bình thường. Nhưng tôi vẫn không tìm được câu trả lời. quả thực, cả 2 đối với tôi rất tốt. Nhưng mỗi lần đó tôi lại nghĩ đến chị tôi, liệu tôi có ích kỉ khi không nghĩ cho chị không nhỉ, cứ mỗi lần đi chơi với anh Huỳnh Anh về tôi lại thấy chị buồn, tôi cũng buồn theo. Tôi đâu biết rằng luôn có 1 ánh mắt đen tối luôn nhìn tôi đầy hận thù mỗi khi tôi đi với Gia Kiệt(là ai chắc biết rồi).
Hôm nay, chúng tôi tổ chức 1 buổi tiệc tạm biệt mùa hè vì còn 2 tuần nữa là vào năm học rồi. Chúng tôi hẹn nhau ở quán ăn My Love, nơi mà chúng tôi hay thường lui tới. Chúng tôi ăn uống, chuyện trò tới khuya rồi về, Gia Hoàng chở Tường Vi về. Mọi người đứng hết ở bãi đỗ xe, lúc đấy tôi mới chợt nhớ là mình để quên mất ví tiền trong nhà hàng.
- Thôi chết, em để quên ví tiền ở trong quán rồi, mọi người chờ em 1 lát nhá. – Nói rồi tôi tôi chạy qua đường, lao vào nhà hàng tìm ví. Thật may chẳng ai lấy nó cả, nó vẫn nằm nguyên đó.
Tôi hí hửng, lấy nó và ra ngoài.
- Tìm thấy rồi, mọi ngời ơi. – Từ bên đường bên này, tôi hét lên, rồi qua đường.
Rồi không biết từ đâu, 1 chiếc xe ô tô ngược chiều lao tới, lao thẳng về phía tôi. Vì quá nhanh tôi không kịp phản ứng, chỉ biết đứng chờ người ta đâm vào.
- Aaaaaaaaaaaaaaa, Tôi hét lên. – Nhưng tôi cảm thấy mình không sao cả.
- Hự, aaaa. – Đó là tiếng của chị Lệ Thư, không hiểu từ đâu chị lao đến cứu tôi.
- Hahaha. – Tiếng vang lên từ chiếc xe đó.
- Chị, chị ơi, chị làm sao thế này. – Tôi hét.
Mọi người chạy lại, nhanh chóng đưa chị tôi vào bệnh viện. Chị tôi được cấp cứu. Đó là KHánh Phương, tôi không ngờ cô ta lại nham hiểm đến thế, mối thù của cô ta với tôi vẫn chưa dứt. Đã lần thứ 2 rồi, chị ấy lại đỡ cho tôi thêm lần nữa.Chắc vì 2 chị em tôi giống nhau quá nên cô ta cứ tưởng người bị đâm là tôi. Tôi khóc, khóc và nức nở. 1 vòng tay ôm lấy tôi – là của Gia Kiệt
- Em nín đi, chị của gia sư sẽ không sao mà.
Rồi tôi tựa đầu vào bờ vai ấm áp của Gia Kiệt mà ngủ đi. Trong lúc còn mơ màng, tôi mới để ý đến nét mặt của Huỳnh Anh, anh ta còn sốt sắng hơn cả tôi. Rồi bác sĩ cũng ra:
- Cô ấy không sao chứ. – Là tiếng của Huỳnh Anh, anh ấy nói khi tôi còn chưa kịp cất lời.
- Cô ấy đã qua cơn nguy kịch, may là đưa vào cấp cứu kịp thời. – Bác sĩ nói.
- May quá. – Tôi nói.
- Thấy chưa, tôi đã bảo rồi mà, cô ấy sẽ không sao đâu. – Gia Kiệt nói.
Rồi chúng tôi được vào thăm chị ấy. Khi tôi còn chưa kịp làm gì thì Huỳnh Anh đã chạy đến trước. Nhìn anh ta chăm sóc chị Lệ Thư còn kĩ hơn cả tôi. Bây giờ, tôi mới nhận ra là tình cảm của anh ấy dành cho tôi đã nhạt đi cùng với thời gian. Cuối cùng thì chị tôi cũng tỉnh lại.
- Chị ơi, chị có làm sao không. – Tôi nói.
- Chị không sao, em đừng lo, đã tìm ra được chủ nhân của chiếc xe đó không em.
- Là Khánh Phương, cô ấy đã bị bắt rồi chị, giờ cô ấy đang bị khám xét.
- Người như cô ấy, đáng bị như thế. – Tường Vi nói.
- Bây giờ thì tốt rồi. – Huỳnh Anh nói, ánh mắt long lanh. 1136Truy cập:1/1/175